ĐỨC TIN LÀ YẾU TỐ CẦN VÀ ĐỦ ĐỂ NHẬN ĐƯỢC PHÉP LẠ  

13/02/2023

Suy niệm thứ Hai tuần VI TNA, Mc 8,11-13

Kính thưa cộng đoàn, bài Tin mừng hôm nay, tuy rất ngắn, chỉ vỏn vẹn có 3 câu nhưng có nhiều điều cần phải biết mà thực thi. Nhất là đức tin là yếu tố cần và đủ để nhận được phép lạ!

Như chúng ta vừa nghe, thánh sử Mác-cô tường thuật rằng, sau phép lạ hóa bánh ra nhiều lần thứ hai tại một nơi hoang vắng trong miền Thập Tỉnh (Mc 8,1-10), Chúa Giêsu đã rời ngay khỏi nơi đó để đi đến miền Đan-ma-nu-ta. Ấy thế mà nhóm Biệt phái vẫn không chịu buông tha, họ chờ sẵn ở đó để đặt ra những cạm bẫy mà thử thách Người, họ tranh luận và đòi Chúa Giêsu một dấu lạ từ trời để thử Người. Nào có phải họ xin một dấu lạ để tin vào Chúa Giêsu đâu! Chắc hẳn họ không bao giờ có thiện chí ấy. Bởi qua cách phản ứng của Chúa Giêsu, chúng ta thấy rõ sự manh tâm ác ý của nhóm Biệt phái cứng lòng ấy. Thật sự, Chúa đọc được cõi lòng của họ và Người đã hành xử bằng cách “bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền qua bờ bên kia”. Chuyện xưa như trái đất mà nay con xin được lại kể rằng: “Có một nhà vua thông minh tài giỏi, nhưng rất ngạo mạn. một ngày kia, nhà vua bỗng nảy ra một ý định hiểm độc. Ông cho triệu tập các nhà lãnh đạo tôn giáo đến và ra lệnh trong một tuần lễ phải cho ông thấy được Thiên Chúa, nếu không tất cả sẽ bị chém đầu. Thật là một đòi hỏi cắc cớ hết mức. Vì làm sao con người ta có thể thực hiện được cái chiêu trò thách thức hóng hách đến thế? Thật ra, Chúa không thiếu phép lạ, nhưng phép lạ không phải để đáp ứng cái ý muốn điên rồ đầy thách thức ấy. Biết được nỗi lo âu tột cùng ấy của các nhà lãnh đạo tôn giáo, một kẻ chăn chiên đến xin được phép để chỉ cho nhà vua thấy Thiên Chúa. Họ không tin tưởng vào người chăn chiên ấy lắm, nhưng vì không còn cách thế nào khác nên mọi người cũng đành phải chấp nhận. Buổi sáng ngày định mệnh đã đến, anh chăn chiên dẫn nhà vua vào cánh đồng cỏ nơi anh thường chăn đàn vật. Họ cùng nhau đi bộ, lúc đến nơi thì mặt trời đã gần lên tới đỉnh đầu. Người chăn chiên đưa tay chỉ mặt trời và nói: tâu bệ hạ, xin hãy nhìn! Nhà vua tức giận quát lớn: Thằng điên! Ngươi muốn ta mù hay sao? Ai có thể nhìn vào mặt trời chói chang như vậy được? Lúc ấy, người chăn chiên liền quỳ xuống trước mặt nhà vua mà ôn tồn nói: muôn tâu bệ hạ, mặt trời chỉ là một vật trong số hàng tỷ vật Thiên Chúa đã dựng nên và ánh sáng của nó còn chói chang đến nỗi bệ hạ chẳng dám nhìn thì làm sao bệ hạ lại có thể nhìn thấy chính Thiên Chúa được! Vì Người là Đấng tạo dựng nên muôn vật muôn loài, Đấng mà cả và thiên hạ khắp năm châu bốn bể cần phải kính trọng và tôn thờ mà không hề dám thách thức Người!” Ngay lúc ấy nhà vua đã nhìn thấy Thiên Chúa, không phải bằng đôi mắt thịt nhưng bằng đôi mắt đức tin!

Chúng ta cần phải được biết rằng, trong hành trình đức tin, Thiên Chúa vừa cho có ánh sáng vừa cho có bóng tối. Vì thế, để có được Đức tin thì đòi buộc mỗi người chúng ta phải có lòng ao ước tìm kiếm, có cả sự khó nhọc, chọn lựa, hy sinh và dấn thân đến cùng. Một khi ai đó mà cứ đòi hỏi một chứng cớ rõ ràng hay một phép lạ từ trời thì ấy không còn phải là đức tin nữa! Vì đó đã là điều tất nhiên phải công nhận rồi. Vả lại Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của tình yêu mà trong tình yêu thì không có sự ép buộc hay cưỡng bức, nhưng là sự tự do, tự nguyện hoàn toàn. Do đó, chúng ta thấy Chúa luôn tôn trọng tự do của từng con người trong niềm tin đối với Thiên Chúa. Vì thế Chúa không bao giờ làm dấu lạ để thúc bách người ta tin nhận. Trong thực tế, Chúa Giêsu đã làm rất nhiều phép lạ như dẹp yên bão tố, trù quỷ, chữa lành bệnh tật, cho người chết sống lại, hóa bánh ra nhiều … Vậy mà nhóm Pharisêu vẫn không thèm tin vào Chúa. Hôm nay họ lại đòi Chúa làm một phép lạ từ trời, nghĩa là một phép lạ phát xuất từ chính Thiên Chúa. Thánh Mác-cô chẳng ngần ngại để kể ra thâm ý của họ: “Họ xin một phép lạ từ trời để thử Người”. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã thấu tỏ được cõi lòng xấu xa của họ nên Chúa không làm phép lạ nào nữa để thỏa mãn tính tò mò khiêu khích kiêu hãnh của họ. Thật ra, những phép lạ Chúa đã đủ chứng minh Người là Đấng có quyền phép từ trời rồi. Quả thật, phép lạ Chúa làm chỉ có ý nghĩa và giá trị cho người thành tâm chứ không cho người Pharisêu cứng lòng. Như vậy, Thánh sử Tin mừng hôm nay cho thấy phép lạ không sinh ra đức tin mà chỉ là dấu chỉ dẫn người ta tới đức tin. Bởi thế, sống đạo mà chỉ quan tâm tới phép lạ thì chưa hẳn là sống đạo thật, vì sống đạo thật là sống bằng đức tin vì có lời Chúa khẳng định: “Ai tin và chịu phép rửa thì sẽ được cứu độ, còn ai không tin thì sẽ bị kết án” (Mc 16,15-16). Ngược lại, người có đức tin thật thì nhìn thấy phép lạ trong tất cả mọi việc, kể cả những việc nhỏ và tầm thường trong đời sống hằng ngày.

Cộng đoàn kính mến, một khi nghe và hiểu Lời Chúa dạy hôm nay, mỗi người cần tha thiết thành tâm xin Chúa cho mình biết tin vào Chúa một cách vô điều kiện để với niềm tin chân chính này chúng ta sẽ giúp người khác nhận ra Thiên Chúa hằng yêu thương và ở trong mọi người. Vì đức tin là yếu tố cần và đủ để nhận được phép lạ!

F.M. Augustinô-Thiên Phước


Liên quan khác