THẬP GIÁ KHÔNG NẶNG HƠN SỨC CON

27/11/2018

Đường lên đồi Golgotha chiều hôm ấy với cây thập giá nặng trĩu đôi vai, Ngài đã đón nhận không một lời than trách! Phải chăng Ngôi Hai đã dùng tất cảquyền năng của một VịThiên Chúa đểchu toàn thánh ý? Hoàn toàn không phải thế! Cái đớn đau của những roi vọt, cái nặng nềcủa thập giá, cái suy sụp của những lần té ngã, cái khổhình của mão gai và đinh nhọn; tất cảđều làm cho Ngài chẳng còn là một con người: Hơi sức tàn yếu, chết dần chết mòn và cuối cùng là cái chết thật sự. Đó chẳng phải là thân phận của một con người đó sao? Thân phận phải chịu thay cho tất cảchúng ta đểchúng ta không phải nếm trải những cay đắng đó. Thếmà một lúc nào đó trong cuộc sống của chúng ta, chúng ta được Ngài ban cho diễm phúc được hiểu, được nếm, được trải qua một cái đau khổnào đó thật nhỏbé so với cái vô vàn của Ngài; chúng ta đã cảm thấy nặng hơn sức của mình.

Dường nhưchỉtrong cái nhìn của chính mình, đau khổcủa mình luôn là cái lớn nhất. Đau khổấy làm cho chúng ta bịdằn vặt, bịxâu xé, bịbếtắc. Chúng ta vẫn thường thắc mắc vềsựhiện hữu của đau khổ: Tại sao tôi lại bịtật nguyền? Tại sao tôi lại nghèo khổ? Tại sao tôi không được hạnh phúc?… Những thắc mắc ấy dẫn chúng ta đến một sựso sánh: Thà tôi bịcái này còn hơn cái kia, thà tôi mất cái này hơn mất cái kia…; nghĩa là chỉcó đau khổcủa chính mình mới là cái đau khổnhất. Vậy chúng ta hãy nhìn lại thửxem cái đau khổcủa mình có làm cho mình không còn là con người nữa không? Tật nguyền của chúng ta làm cho chúng ta được đón nhận sựyêu mến và cảm thông nhiều hơn; nghèo khổcủa chúng ta làm cho chúng ta luôn nhận được sựcho đi của người khác; bất hạnh của chúng ta làm cho chúng ta nhận ra giá trịđích thực của niềm vui và hạnh phúc. Chính trong những khiếm khuyết mà chúng ta cho là đau khổấy làm cho chúng ta cảm thấy một sựcần thiết luôn phải có trong cuộc đời mình: Cần ơn Chúa. Ơn Chúa đểchúng ta thấy rằng cái đau khổnhỏbé ấy làm cho chúng ta thêm nghịlực mà gánh vác. Ơn Chúa đểchúng ta hiểu được sựcần thiết của tình người, nhờđó chúng ta sống yêu thương hơn. Ơn Chúa đểchúng ta cảm được rằng con đường thập giá mà Ngài đã trải qua thật là khủng khiếp thếnào. Chúng ta đang đi trên con đường thập giá với Ngài nhưng chúng ta chẳng phải chịu những trận đòn hay những mão gai nhưNgài, không bịté ngã hay bịđóng đinh nhưNgài, cũng chẳng bịcoi là không còn hình dạng nhưNgài. Một chút đau khổấy làm cho chúng ta mường tượng được khổhình của Ngài. Một chút đau khổấy làm cho chúng ta được quay trởvềvới tình yêu của Ngài. Và một chút đau khổấy làm cho chúng ta được nên một với Ngài trong sựthông chia kiếp người.

Đau khổcủa chúng ta chẳng thểnào so sánh được với thập giá của Ngài. Chúng ta cũng chẳng bao giờphải chịu đau khổmột mình nhưNgài, bởi Ngài đã gánh lấy cho chúng ta. Ngài đã sẵn sàng vâng phục đểchiến thắng trong vinh quang. Chúng ta cũng được mời gọi vác lấy đau khổtrong cuộc sống hằng ngày trên con đường lữhành trần gian. Thái độvâng phục của chúng ta chắc chắn là điều đẹp lòng Thiên Chúa. Càng vâng phục, chúng ta càng cảm thấy sựnhẹnhàng của thập giá. Càng yêu mến thập giá, chúng ta càng hiểu được tình yêu của Thiên Chúa quaMầu Nhiệm Thập Giá. Càng bước theo thập giá, chúng ta càng cảm được sức mạnh mà Thiên Chúa trao ban nơi đau khổvà bất hạnh của chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa vẫn luôn trao tặng cho mỗi người chúng con thập giá hằng ngày. Chúng con chẳng bao giờnghĩ đó là món quà của Chúa, mà chỉtìm mọi cách từchối. Xin Chúa giúp chúng con ý thức được những khó khăn của thập giá nhưlà cách đểChúa dạy bảo chúng con và đểchúng con được gần Chúa hơn. Xin cho chúng con được thật sựyêu mến thập giá và làm cho thập giá ấytrởnên sựliên kết chặt chẽtình Chúa và tình con.

Therese Trần ThịKim Thoa

 


Liên quan khác