Con Nhện Giăng Tơ

27/11/2018

Chiều chủ nhật trong cái yên tĩnh của Đan Viện Xitô, nắng chiều xuyên qua kẽ lá trông thật nên thơ. Đồi Thiên Phước văng vẳng tiếng ve sầu rên rỉ. Đường lên tượng đài Đức Mẹ, tuy không dốc lắm nhưng cũng khiến Hùng cảm thấy mệt mỏi, dầu anh đang là một thỉnh sinh trẻ trung. Đang một mình lên núi bỗng anh giật mình vì có tiếng hỏi:

–  Con đi đâu đó?

Ngước mắt lên thấy thầy Raphael đang quét những chiếc lá vàng rơi xung quanh nhà cốc Đức Mẹ để chuẩn bị có khách đến xin tĩnh tâm một mình nơi này:

–  Chào thầy, con cảm thấy không được vui nên muốn lên núi nhìn trời nhìn biển cho đỡ buồn.

Chung  mái nhà hơn một năm qua cùng với kinh nghiệm của một người từng trải thầy Raphael biết trong lòng Hùng đang có tâm sự nhưng không biết nói sao, trông dáng vẻ của Hùng hôm nay thầy như thấy lại chính mình của mấy mươi năm về trước, ngày đó thầy cũng đầy nhiệt huyết với đời tu và cũng lắm suy tư dập dồn trong tâm hồn non trẻ, nhìn Hùng với nụ cười thân thiện thầy hỏi:

–  Như vậy có muốn nghe chuyện để giải khuây thì tới đây thầy kể cho nghe?

–  Thưa thầy- Hùng nói, nếu được vậy thì tốt quá, có chuyện gì hay thầy kể con nghe với.

Thầy già bảo Hùng ngồi tựa lưng vào gốc cây, thinh lặng với vẻ nghiêm nghị, thầy đưa tay vuốt chòm râu bạc rồi hắng một tiếng rõ to “E -hèm” làm Hùng giật mình rồi thầy bắt đầu kể…

Vào một buổi chiều nọ có người thanh niên tên là Hoàn, anh ta chạy đi chạy lại, đi ra đi vào như ráp động cơ nên không biết mỏi, anh đang kê thêm bàn ghế, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ bởi một lý do quan trọng: tối nay Hoàn sẽ chia tay các bạn cùng bà con thân thiết vì sáng mai Hoàn sẽ lên đường để thực hiện nguyện vọng của mình là đi tu dâng mình cho Chúa.

Đã nhiều lần Hoàn định thưa với bố mẹ nguyện vọng đó nhưng anh sợ bố mẹ chê “ con mà tu tác gì”, thế nhưng điều đó đã không xảy ra, trái lại sáng nay khi cùng bố mẹ đi lễ về, Hoàn đã lấy hết can đảm thưa chuyện cùng bố mẹ và thật không ngờ hai ông bà đều đồng ý ngay. Hoàn cứ nghĩ không bố thì mẹ thế nào cũng có người phản đối vì Hoàn là con trai duy nhất của hai ông bà.

Nhưng Hoàn đâu biết mười tám năm về trước vì hiếm muộn nên bố mẹ Hoàn đã khấn xin cùng Chúa, xin Chúa ban cho họ một đứa con, trai gái gì cũng được, và mai này, nếu chúng muốn đi tu thì ông bà xin vâng thánh ý. Thế là ơn Chúa, ông bà đã có Hoàn trong niềm vui sướng và cũng hồi hộp chờ đợi không biết liệu có ngày nào đó Chúa có gọi con mình.

Thế rồi hôm nay nghe nguyện vọng của con trai, hai ông bà vui mừng như gặp cơn mưa sau bao ngày nắng hạn, mẹ Hoàn lòng như nở hoa chỉ biết âm thầm tạ ơn Chúa dù chưa biết con trai đi tu có bền đỗ đến cùng hay không? Nhưng ít ra Chúa cũng cho con mình một ước nguyện tốt đẹp, kết quả ra sao chưa biết nhưng nỗi vui này thật quá lớn lao. Bà biết con mình đang làm theo ý Chúa.

Được sự ủng hộ nhiệt tình của bố mẹ, Hoàn không chần chờ được nữa nên quyết định ngày mai lên đường thực hiện mơ ước.

Đêm nay Hoàn tự tay chuẩn bị mọi thứ để giã biệt người thân, ai cũng vui mừng cầu chúc cho Hoàn thượng lộ bình an, đạt thành ý nguyện.

Kẻ cho tiền, người biếu quà, Hoàn từ chối nhưng mọi người đã dúi tất cả vào chiếc vali đựng đầy hành lý của anh, Hoàn chỉ còn biết cảm ơn và xin mọi người cùng hiệp lời cầu nguyện.

Đêm đã khuya, mọi người đã ra về, bố mẹ cũng đã yên giấc, Hoàn chợt thấy lòng xao xuyến. Niềm vui nỗi buồn lẫn lộn. Ngày mai đi xa anh sẽ bỏ lại gia đình, bạn bè thân thiết, bỏ lại nơi anh đã có bao kỷ niệm đơn sơ nhưng khó quên dù chỉ là một mẩu thuốc hút chung hay trái mơ cắn nửa. Rồi đây nơi quê nhà bố mẹ anh sẽ sớm hôm thui thủi ra vào trong căn nhà vắng vẻ. Suy nghĩ miên man làm Hoàn không sao chợp mắt được. Bất chợt Hoàn nhớ lại lời Chúa trong thánh lễ sáng nay “ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, chị em và cả mạng sống mình nữa thì không thể làm môn đệ tôi được”. Nghĩ thế Hoàn lấy lại bình an và ngủ một giấc ngon lành trong đêm cuối cùng trước khi chia tay tất cả.

Đoàn tàu chuyển bánh rời sân ga, phát ra những tiếng xình xịch từ chậm rồi nhanh, con tim Hoàn như cũng hòa nhịp cùng con tàu, khi ngoái đầu ra cửa sổ nhìn lại sân ga, Hoàn chỉ còn thấy thấp thoáng xa xa những bàn tay vẫy chào của người thân bạn bè thấp thoáng trong làn sương trắng lạnh buốt của của buổi sáng mùa đông. Kể từ đây Hoàn đã xa quê hương thật rồi. Hoàn tự hỏi không biết Chúa sẽ dẫn đưa tương lai mình như thế nào.

Như tổ phụ Apraham ngày xưa, Hoàn ra đi đáp lại lời mời gọi của Chúa dù Hoàn chưa biết mình sẽ xin tu ở dòng nào, chưa biết ý Chúa xếp đặt ra sao nhưng vẫn hăng hái lên đường và một lòng phó thác. Một năm lặng lẽ qua nhanh, bây giờ Hoàn đã là một thỉnh sinh của dòng tu chiêm niệm. Nhưng không hiểu sao mấy hôm nay Hoàn cảm thấy lòng chán nản, vào nhà nguyện hát kinh phụng vụ trong khi mọi người hăng say còn mình thì đọc như một cái máy, không thấm thía được câu thánh vịnh nào. Tham dự thánh lễ Hoàn cũng cảm thấy khô khan, những nhiệt thành trước kia giờ đâu mất hết. Hoàn cũng đã cố gắng cầm lòng cầm trí thực hành nhân đức, giữ luật thật tốt thế nhưng cứ ngã lên ngã xuống hoài. Đã không tiến ngược lại Hoàn càng thấy sa sút phần thiêng liêng. Anh biết mình đã có phần ngã lòng trông cậy.

Bất giác Hoàn nghĩ tới quê hương, bao nỗi nhớ thương ùa về trong tâm trí, phần nhớ nhà phần nghĩ tới Lan, người bạn thân đã bao năm gắn bó, anh đã  cố xua tan hình ảnh Lan để đừng nghĩ tới nhưng càng không muốn nghĩ thì những dòng chữ trên lá thư kia cứ hiện ra, Hoàn có ngờ đâu đó là nỗi lòng mà Lan muốn bày tỏ cùng anh trong ngày đi xa nhưng cô không dám nói mà đã âm thầm gói ghém trong trang thư rồi lén bỏ vào vali, mãi đến bây giờ khi đem nó ra giặt anh mới phát hiện lá thư đã nằm im đó tự bao giờ. Từ đó đến nay Hoàn cảm thấy  lúc nào những dòng thư kia cũng hiện ra trước mắt:

“ Quê hương  ngày  tháng  năm…”

Anh Hoàn thương nhớ của em!

Ngày mai anh đi rồi, em muốn bày tỏ cùng anh nỗi lòng nỗi lòng mà từ lâu em không dám nói.

Anh mến! Em thương anh mà anh vô tình lắm, không hiểu cho tình cảm của em, em đã nuôi hy vọng rằng một ngày nào đó anh sẽ hiểu được tình em dành cho anh nhưng mơ ước chưa kịp nói thành lời thì hôm nay nhận được tin anh quyết định đi tu, anh có hay em cảm thấy như đất trời sụp đổ. Em muốn nói nhưng đã muộn màng rồi,giờ em chỉ biết bày tỏ nỗi lòng cùng anh trên trang giấy này, lần đầu cũng là lần cuối, cho vơi đi nỗi niềm mong đợi bấy lâu. Còn em chưa biết số phận ra sao nhưng mong anh hiểu nỗi lòng và cầu ngyện cho em thật nhiều nhé.

Chúc anh đạt được lý tưởng như lòng ước nguyện và thượng lộ bình an.

Vĩnh biệt anh.

Em gái của anh: Nguyễn Thị Ngọc Lan.

Đọc xong lá thư đầu óc Hoàn căng phồng, hai lỗ tai bừng bừng như lửa đốt, Hoàn đâu ngờ có một bức thư tình như thế đã bị bỏ quên suốt một năm trời. Hoàn miên man suy nghĩ, ký ức ngày xưa như dần hiện ra trước mắt.

Hoàn và Lan cùng lớn lên bên nhau tại một xóm nhỏ miềm Trung, cùng học cùng chơi và cùng một lời ước nguyện rằng hai người sẽ không bao giờ vượt quá ranh giới tình bạn vì Hoàn đã nuôi mơ ước đi tu. Năm tháng trôi qua Hoàn vẫn quý mến người bạn nhỏ nhưng Hòan đâu ngờ suốt ba năm trung học Lan đã dành cho mình tình yêu lúc nào không biết, Lan đã thầm mong có ngày sẽ cùng Hoàn đi trọn con đường tình yêu.

Đêm tiễn Hoàn lên đường Lan đã khóc thầm đến sáng, những giọt nước mắt mang nhiều tâm trạng, phần thương nhớ người bạn cố tri, phần vì buồn cho số phận mình, Lan cũng đã tự nhủ lòng rằng Hoàn đi lần này đâu phải là mất mà là thực hiện một ước mơ tốt đẹp lẽ ra mình phải thật vui. Biết thế nhưng tình cảm lấn át lý trí nàng đã tỏ bày nỗi lòng cùng Hoàn trong tờ giấy nhỏ mà lòng cứ bâng khuâng.

Ngồi trâm ngâm suy nghĩ đến quên cả thời gian, quá khứ hiện về rõ nét như khúc phim trước mắt. Nhất là lúc chia tay người thân Hoàn đã kịp nhìn thấy nụ cười gượng và đôi dòng lệ trên khoé mắt người bạn gái, nụ cười và dòng lệ ấy như thầm trách sự vô tình của Hoàn bấy lâu. Càng suy nghĩ Hoàn càng  thêm bối rối, anh thầm nghĩ tại sao Lan đã không nhớ lời hứa, hơn nữa nếu muốn sao không nói khi mình còn ở nhà để có thể tỏ bày, để đến bây giờ đằng đẳng suốt một năm trời rồi mình mới biết. Hoàn không biết mình phải làm gì bây giờ, anh không dám tưởng tượng suốt một năm qua Lan sống thế nào, liệu vết thương kia đã lành hay nàng vẫn đang vì anh mà đau khổ.

Đang ngã lòng vì phạm nhiều sai lỗi, nay lại thêm chuyện tình cảm, Hoàn như người vừa té ngã lại bị bồi thêm cú đấm như trời giáng làm cho Hoàn thêm choáng váng, khiến anh không sao gượng dậy được. Cơn cám dỗ có lẽ đã đến đỉnh điểm. Hoàn quyết định bỏ cuộc. Anh nghĩ có lẽ Chúa đã không chọn mình. Suy nghĩ miên man trong nhiều đêm không ngủ khiến Hoàn bơ phờ, hốc hác.

Cuối cùng Hoàn đã quyết định tìm gặp bề trên thưa chuyện:

-Thưa Cha, con thấy lòng yếu đuối không thể tu được nữa, cứ ráng mãi e rằng sự việc không thành sẽ khổ cho Cha và cộng đoàn, vậy xin Cha cho con về lại với gia đình.

Cha bề trên như được Thánh thần thúc đẩy, Ngài không trả lời vội vàng mà từ từ kéo ghế bảo Hoàn ngồi xuống rồi bình tĩnh ôn tồn đáp lời:

Con muốn về cũng tốt thôi, nhưng biết đâu chưa phải là ý Chúa. Cha nghĩ trước khi quyết định nên về hay không con hãy nán lại ba ngày để tìm câu trả lời, biết đâu đây chỉ là một con dốc ngắn để rồi khi vượt qua nó con sẽ thấy một chân trời mới rộng hơn. Sau ba ngày Cha sẽ gặp lại con,  Cha hứa sẽ cầu nguyện thật nhiều cho con.

–  Vâng lời bề trên Hoàn ở lại thêm ba ngày nữa nhưng tự đáy lòng anh đã cảm thấy chán nản thất vọng. Hoàn như lạc trong sa mạc mênh mông muốn tìm lối thoát mà không có la bàn. Những ý nghĩ ngổn ngang, hình ảnh Lan lúc nào cũng như trước mắt. Vào chầu thánh thể lúc này là cả một cực hình nhưng Hoàn vẫn cố gắng. Quỳ trước Thánh thể Hoàn thưa cùng Chúa:

–  “Chúa ơi sao Chúa thấy con không xứng đáng được chọn mà Chúa vẫn thôi thúc khi con còn nhỏ? Phải chi Chúa đừng gợi trong hồn con ý tưởng đi tu thì hơn, để giờ đây con không thấy mình lạc lối giữa dòng đời. Như chiếc thuyền nan giữa hai dòng nước muốn chọn một dòng hay mặc kệ nước trôixuôi, con chán nản thất vọng vì những yếu đuối của con. Chúa ơi xin Người trả lời cho con biết con phải làm gì? Con nên về hay nên ở lại?”

–  Ngày thứ nhất lặng lẽ trôi qua. Ngày thứ hai cũng đã hết mà Hoàn không thấy có gì thay đổi. Ngày thứ ba cơn khủng hoảng đã lên đến tột độ, Hoàn không thể ngồi yên trong nhà nguyện được nữa, anh chậm rãi bước từng bước ra vườn,  đếm từng bậc thang của con đường đi lên núi phái sau nhà để đầu bớt căng thẳng. Một tiếng đồng hồ với anh dài đằng đẳng như một năm trời. Đang mệt mỏi chợt gặp một tảng đá dưới gốc cây bằng lăng Hoàn ngồi xuống đôi mắt đăm chiêu nhìn ra biển cả. Những đợt sóng bạc đầu nhấp nhô uốn lượn lặng lẽ tiến vào bờ. Hết đợt sóng này tới đợt sóng khác, biển ngàn năm vẫn thế nhưng hôm nay ngồi đây nghe tiếng sóng vỗ bờ Hoàn nghe như tiếng lòng gào thét. Núi rừng và biển cả chiều nay càng buồn thêm trong cái chiều nắng nhạt khiến Hoàn thêm nhớ nhà và thất vọng. Anh lo lắng vì gần hết ngày thứ ba mà vẫn chưa hiểu được ý Chúa, có lẽ anh sẽ vĩnh biệt nơi này.

Đang trầm ngâm suy nghĩ bỗng một làn gió thoảng qua làm rung nhẹ tản lá bằng lăng. Một trái bằng lăng rơi xuống làm thủng một mạng nhện cách Hoàn chừng một mét trong tầm mắt nhìn ra biển. Hoàn chú ý thấy con nhện nằm trong góc mạng nó giật mình phóng ra để xem động tĩnh ra sao. Chú nhện nhanh nhẹn bắt tay vào việc nó nhanh tay sửa ngay chỗ trống mà quả bằng lăng vửa làm hỏng, trong chốc lát chú nhện đã làm xong và lui vào chỗ nấp. Thấy con nhện làm việc cũng vui vui Hoàn tiện tay cầm một hòn sỏi nhỏ cố ý ném thủng một lỗ khác của tấm mạng nhện. Ngay lập tức nhện ta lại chạy ra vá lại chỗ vừa bị Hoàn làm hỏng công trình của nó, nó chỉ biết âm thầm làm việc mà không hề tức tối hay oán trách kẻ phá hoại nào đó.

Thấy một con vật nhỏ bé mà lại có trí khôn sắc sảo, Hoàn tự nhủ lẽ nào mình lại thua một con nhện, nó đã biết mau mắn làm lại những lỗ hổng của tấm mạng dù bất cứ ai làm hỏng, còn mình lại không biết làm lại từ đầu, khắc phục những lỗi lầm bản thân cho dù tự mình hay ngoại cảnh đem đến hay sao! Đang tự hỏi như thế bỗng từ đâu một cơn gió nhẹ thổi tới lay rụng một chiếc là vàng làm dính vào tấm lưới mà nhện ta đã hai lần vá lại. Con nhện thấy động lại chạy ra xem có phải con mồi hay không nhưng nó khựng lại khi biết đó chỉ là một chiếc lá. Rồi nó ráng hết sức giật mạnh cả người ra phía sau. Phải làm đến lần thứ ba chiếc lá vàng mới chịu văng ra khỏi tấm mạng. Xong việc chú nhện lại lui vào chỗ nấp để chờ đợi con mồi.

Thấy con nhện hành động một cách khôn ngoan khiến Hoàn liên tưởng đến mình, anh đưa tay bóp trán đầu hơi cúi xuống và nhủ lòng “ con nhện nó còn biết phân biệt đâu là con mồi đâu là chiếc lá, nó đã suy nghĩ và hành động rất đúng còn ta lại không biết biện phân cho đời mình đâu là mục tiêu đâu là một ngăn trở nhất thời. Bức thư tình của Lan cũng như chiếc lá vàng vừa rồi, nó chỉ là một vật cản công trình của ta thôi. Con nhện đã biết tẩy chay chiếc lá còn ta cứ mãi suy nghĩ về bức thư tình kia. Lẽ nào mình lại thua một con nhện hay sao?”

Vừa suy nghĩ và cân nhắc như vậy, Hoàn quyết tâm sẽ bắt đầu lại trong đời tu. Rồi như có một tác động siêu nhiên trong tâm hồn Hoàn bỗng nhiên được nhẹ nhàng, bình an. Anh cảm nghiệm được rằng Chúa đang ở với anh và hiện diện nơi đây để trả lời cho mình. Hoàn chợt thốt lên những lời thì thầm cùng Chúa:

“ Lạy Chúa! Chúa đã tạo nên chúng con có linh hồn và thân xác, Chúa cũng đã dựng nên muôn loài khác nữa thật tốt đẹp, con xin hết lòng cảm tạ Chúa. Lạy Chúa! Hôm nay con nhện đã dạy con một bài học đáng nhớ. Xin cho con biết bắt chước con nhện mà hàn gắn lại vết thương linh hồn, để con bắt đầu lại và tiếp tục theo Chúa.

Qua hình ảnh con nhện Hoàn cảm thấy như Chúa đang trả lời cho mình. Với tâm hồn thanh thản Hoản xuống núi đi vào nhà nguyện gục đầu quỳ gối, những giọt lệ cảm tạ rơi dài trên má, những giọt nước mắt như cuốn trôi đi tất cả những muộn phiền. Giờ này Hoàn cảm thấy tình Chúa bao la hơn bao giờ hết.

Giờ cầu nguyện hôm nay khác nhiều so với những lần trước, Hoàn đã quỳ rất lâu mà không biết mỏi cho tới lúc chuông chiều ngân vang.

Giờ kinh chiều hôm nay Hòan hát với tất cả tâm tình, tâm hồn hòa nhập lời kinh lòng tràn ngập niềm vui hăng hái chứ không phải ù lì như những ngày trước.

Đến đây thầy già ngưng kể, Hùng lên tiếng hỏi:

Thưa thầy! vậy Hoàn sau đó có bền đỗ không?

Thầy giả mỉm cười đưa tay vuốt chòm râu bạc, trông thầy đạo mạo như một ông tiên và thong thả trả lời:

Con biết không, nhân vật có tên là Hoàn đó chính là người đang nói chuyện với con đấy.

Thật thế hả thầy?

Thật chứ, trong tháng này là mừng kim khánh ngày khấn của thầy rồi đó. Vậy mà suýt nữa thầy đã bỏ cuộc. Bây giờ ngồi đây ôn lại kỷ niệm xưa thầy mới thấm thía vị ngọt và vị đắng trong tình yêu Chúa dành cho ta. Thật đúng như lời một bài hát của nhạc sĩ Ân Đức:

“ Đường con theo Chúa có nắng xuân trải lụa vàng, có tiếng chim hót rộn ràng, có nỗi vui nào nồng ấm mênh mang. Có một tình yêu không vướng lụy trần.

Đường con theo Chúa chẳng thiếu gian khó dặm trường, chẳng thiếu mưa gió mịt mùng, không thiếu những ngày quạnh vắng cô đơn, những ngày đời con tăm tối u buồn…”

Thầy nghĩ rằng phải có như vậy thì đời tu mới đẹp và có ý nghĩa hơn. Cách đây đã hơn năm mươi năm, lúc đó thầy cũng độ tuổi như con, cũng tại hòn đá và gốc bằng lăng cổ thụ này, con nhện đã dạy cho thầy một bài học mà thầy phải nhớ hơn những hằng đẳng thức.

Hùng nhỏ nhẹ nói như nghẹn ngào:

– Thưa thầy con cũng định thưa với cha Bề trên như thầy ngày xưa nhưng bây giờ thì đến lượt con cũng phải bắt chước con nhện thôi.

Thầy già mỉm cười đầu hơi cúi xuống để dấu đi hai giọt lệ rưng rưng nơi khóe mắt vì vui mừng. Hùng cảm ơn thầy rồi xuống núi đi vào nhà nguyện lòng tràn ngập niềm vui cảm tạ. Anh đang say đắm trong tình yêu bao la của Chúa. Ngoài kia tiếng sóng vỗ rì rào của biển khơi hòa cùng tiếng chuông ngân báo hiệu giờ kinh chiều tạo nên một bản nhạc du dương có sức nâng tâm hồn lên gặp gỡ đấng Tạo Hóa.                                       

                                                                            Simon Sinh, Ocist

 

Liên quan khác