MARIA, ĐỪNG SỢ! (Bài Suy Niệm Lễ Truyền Tin, 2017) – Mai Thi

27/11/2018

Nói đến sợ hãi, chúng ta liên tưởng đến tâm trạng của ai đó cảm thấy không yên lòng, muốn tránh vì cho rằng sẽ gây nguy hiểm hoặc gây hại cho mình (x. Từ điển Tiếng Việt).

Mẹ Maria trong trình thuật Tin mừng hôm nay (Lc 1, 39-45) cũng cảm thấy lo sợ. Mẹ lo sợ, nói đúng hơn là lo lắng, phân vân, bối rối và bất ngờ trước sứ điệp mà tổng lãnh thiên thần Gabriel vừa loan báo, vì từ trước tới giờ Mẹ vẫn suy tính theo lẽ bình thường của con người. Với những gì Mẹ đang đối diện, quả là một mầu nhiệm khôn dò thấu, một sự kiện không thể mường tượng được, mà ý định nhiệm mầu của Thiên Chúa đang muốn thực hiện trên cuộc đời Mẹ.

Tại sao nhiều nhân vật trong Kinh Thánh nói chung, đặc biệt trường hợp Đức Maria chúng ta suy niệm hôm nay lại cảm thấy lo lắng và sợ hãi trước những lời đề nghị của Chúa? Đâu là lý do khiến người ta mạnh dạn tin tưởng và thấy không còn sợ sệt để chấp nhận sứ vụ Chúa trao?

 

  1. Lý do khiến Mẹ Maria thấy sợ hãi.

– Bất ngờ.

Yếu tố bất ngờ xảy ra với Mẹ Maria cũng tương tự như đã từng xảy ra với ngôn sứ Giêrêmia. Khi Giêrêmia được Giavê kêu gọi ra đi làm ngôn sứ cho các dân tộc, ông đã tìm cách thoái thác: "Ôi! Lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói!" (Gr 1, 6). Cả ngôn sứ Giêrêmia cũng như Đức Maria đều thấy quá bất ngờ trước lời mời gọi của Chúa, xét thấy khả năng của bản thân không xứng hợp để làm nhiệm vụ cao cả Chúa trao.

Tương tự như vậy, bà Elisabeth dường như phải già đi trước tuổi bởi những đau khổ và an phận với tủi nhục vì không có con cái nối dòng nối dõi, nhưng giờ của Chúa đến đúng lúc bà không thể ngờ và nếu chuyện thường tình của con người không thể xảy ra thì Chúa lại cho phép xảy ra.

Còn hơn Giêrêmia và chị họ Elisabeth, Mẹ Maria phải đối mặt với một bất ngờ lớn hơn nhiều, đó là ý định của Chúa muốn chọn Mẹ làm Mẹ Đấng Cứu Thế, mà dường như Mẹ không được chuẩn bị gì hết.

– Không hiểu.

Người Dothái xưa và thời bấy giờ vẫn xem những phụ nữ không sinh con là đồ bị chúc dữ. Việc Mẹ Maria tự nguyện hiến dâng đời trinh khiết của mình, tự nguyện hy sinh hạnh phúc cá nhân để góp phần cầu mong Đấng Thiên Sai mau đến, giống như nhiều phụ nữ thời đó là chuyện có thể chấp nhận được. Tuy nhiên ngang qua cuộc đời tận hiến ở tuổi còn rất nhỏ của Mẹ chúng ta thấy sự cao cả và tấm lòng vị tha của Mẹ hiện rõ qua việc Mẹ tự nguyện chọn lấy tình cảnh như bị Thiên Chúa chúc dữ trước mặt người đời. Mẹ đã khấn giữ mình đồng trinh, vậy tại sao thiên thần lại nói "sẽ làm Mẹ Đấng Cứu Thế?

Mẹ vẫn suy tính và hiểu theo nhãn quan của người bình thường, của lí trí hạn hẹp của con người; thế nhưng "không có gì Thiên Chúa không làm được" (Lc 1, 37). Mẹ chính là "Trinh Nữ sẽ thụ thai, và sinh hạ con trai. Người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel" (Is 7, 14) như lời tiên báo của Isaia nhiều thế kỷ trước đó.

– Giới hạn của lòng tin.

Đức Maria có cuộc gặp gỡ với tổng lãnh thiên sứ Gabriel hết sức đặc biệt. Thiên sứ trao cho Mẹ chương trình Chúa muốn thực hiện trên cuộc đời Mẹ: được tuyển chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế.

Lòng tin của Mẹ Maria vào Thiên Chúa chắc chắn đã mạnh, nhưng đứng trước sự kiện lạ lùng này, Mẹ cũng phân vân, thắc mắc….. Chính vì vậy thiên thần Gabriel trấn an: "Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận" (Lc 1, 30-33).

Vì còn giới hạn bởi lòng tin nên Mẹ phải hỏi lại và hỏi thêm các thông tin; tuy nhiên đó cũng khía cạnh cho thấy Mẹ hoàn toàn tự do trước lời mời gọi của Chúa.

 

  1. Lý do khiến Mẹ Maria thấy hết sợ hãi.

– Khiêm tốn.

Mẹ Maria sở dĩ là Đấng đẹp lòng Thiên Chúa vì Mẹ là người khiêm tốn. Dù bản thân muốn sống theo một lối riêng nhưng vui vẻ và sẵn sàng đón nhận ý Chúa làm lẽ sống của đời mình. Khiêm tốn, dễ dạy là đức tính cần thiết của thụ tạo…. và thụ tạo đẹp lòng Chúa cũng như xứng đáng nhất để nhận nhiệm vụ làm Mẹ Đấng Cứu Thế không ai khác ngoài Đức Maria: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền" (Lc 1, 38).

Thưa "xin vâng" là hành vi đẹp nhất mặc dù với tất cả sự liều lĩnh theo cách tính toán của con người. Khoảnh khắc trước và sau tiếng "xin vâng" đã làm cho cuộc đời Mẹ Maria trở nên hoàn toàn khác. Với lời thưa vâng ấy, sự tín thác nơi Chúa và tình thương Ngài đang thực hiện trên cuộc đời hèn mọn của Mẹ; đồng thời cũng cho thấy rằng một thế giới mới đang được mở ra.  

– Cộng tác.

Mẹ Maria đã khiêm tốn thưa vâng để cộng tác với ý định Thiên Chúa. Với sự đồng thuận này Mẹ đã hoàn toàn để cho Thiên Chúa làm chủ và hướng dẫn đời mình với trọn niềm phó thác, cậy trông và yêu mến. Trong từng biến cố lớn nhỏ, Mẹ đã luôn chăm chú lắng nghe lời Thiên Chúa và trung thành làm theo ý Thiên Chúa (Lc 1, 38; Mc 3,31-35; Lc 11, 28; GH 56. 61. 63. Đặc biệt, Mẹ luôn yêu mến và gắn bó với Chúa Giêsu, lòng yêu mến đó đã được thể hiện sâu đậm trong những giờ phút đau khổ ở dưới chân Thánh giá (Lc 1,41-52; Ga 19,25-27). Công đồng Êphêsô năm 431 đã tuyên xưng Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Tước hiệu ấy trước hết nhằm khẳng định Thần tính của Chúa Giêsu, nhưng đồng thời cũng là một lời tôn vinh Đức Mẹ: một người phụ nữ giữa muôn người mà lại được phúc cưu mang và sinh hạ chính Con Thiên Chúa (x. Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu và Mẹ chúng ta: http://www.simonhoadalat.com/HOCHOI/GIAOLUAT/TuSachGiaoLyGP/GiaoAnKinhThanhIII/Bai08.htm).

 – Tin tưởng và Phó thác.

Mặc dù phải mò mẫm trong đức tin nhưng Mẹ vẫn tin và phó thác tất cả sứ vụ đời mình cho Thiên Chúa tình yêu.

Sở dĩ có được điều này vì đức tin của Mẹ đã lớn lên, Mẹ dám đặt trọn chương trình của Chúa muốn nơi mình. Mẹ thấy an tâm vì biết rằng đó là thánh ý Thiên Chúa, là kế hoạch nhiệm mầu Thiên Chúa sử dụng để qua Mẹ nhân loại nhận lại được hồng ân sự sống và hạnh phúc vĩnh cửu từ Đấng Cứu Chuộc. Cùng với tâm tình của Vịnh gia Mẹ đã hát lên: "Có Chúa ở với ta, ta còn sợ gì?".

 

Kết:

 Khi chưa nhận sứ mạng cao cả thì trinh nữ Maria đã là tuyệt phẩm của Thiên Chúa. Mẹ được ca ngợi là Đấng Đầy ân sủng, vì Thiên Chúa ở cùng Mẹ. Mặc dù Mẹ thấy lo sợ trước sứ mạng nhiệm mầu của Thiên Chúa nhưng rồi đã hết sợ hãi khi tiếp nhận ý Chúa qua lời thưa xin vâng.

Với lời chấp nhận ấy, Mẹ Maria trở thành Người đẹp lòng Chúa hơn tất cả mọi tạo vật và đã được diễm phúc cưu mang và sinh hạ chính Ngôi Lời của Chúa.

Trong ngày mừng lễ Truyền Tin, chúng ta được mời gọi khiêm tốn tìm đến bên Mẹ và học hỏi các nhân đức của Mẹ, nhất là đức tin, lòng khiêm tốn, sự vâng phục…… để rồi chúng ta cũng trở thành tạo vật cho Chúa có cơ hội "nhập thể" trong chúng ta, để chúng ta cưu mang và an bình vui sống với sự hiện diện của Chúa suốt mọi ngày của cuộc đời này.


Liên quan khác