CHÚA GIÊSU KITÔ – ĐẤNG CAO TRỌNG NHẤT, NGƯỜI HẰNG Ở TRONG MỌI NGƯỜI

23/09/2022

Suy Niệm thứ Sáu tuần XXV TNC, Lc 9,18-22

Kính thưa quý độc giả, hầu hết khi đề cập đến Thiên Chúa, đến Chúa Giêsu Kitô, người ta thường trình bày về mặt lý thuyết dựa trên những bài bản có sẵn của một tác giả nào đó. Làm như thế xem ra có vẻ hợp lý, vì dựa trên những bài bản có sẵn thì những người nói đến Chúa mới có sự đồng nhất với nhau. Nếu mỗi người đều nói theo quan niệm hay suy tư riêng của mình thì sẽ dẫn đến mỗi người một kiểu, làm cho người nghe không biết tin theo ai. Nhưng thật sự, lý thuyết vẫn luôn chỉ là lý thuyết, là những gì ở ngoài bản thân và được áp đặt xuống cho mình. Xét cho cùng, đó chỉ là cái “người ta nói” và chúng ta là người nói theo. Có lẽ do nhận thấy tình trạng rào cản bởi giới hạn của kiếp người mù mờ nơi nhiều người như thế mà trong bài Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu hỏi các môn đệ và từng người chúng ta rằng: “còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Chắc chắn giờ đây, Chúa vẫn đang lắng tai để nghe cho được mỗi người trả lời thế nào và để xem ai là người đáng được coi là vừa ý Chúa nhất. Phải chăng Chúa đang chờ để nghe bản thân con trả lời thế này: Chúa Giêsu Kitô – Đấng cao trọng nhất, Người hằng ở trong mọi người!

            Vâng, Chúa Giêsu Kitô – Đấng cao trọng nhất, Người hằng ở trong mọi người. Đó chính là xác tín của con. Vì rằng, Chúa Giêsu Kitô là Ngôi Hai Thiên Chúa, Người là Đấng Hằng Sống, Đấng Chí Thánh. Bởi thế, toàn thể những gì thuộc về Người đều là thánh. Xin liệt kê một số hạn từ khi nói về Người thế này: Danh Thánh Chúa, Thánh Thể Chúa, Máu Thánh Chúa, năm dấu Thánh của Chúa, Thánh Giá Chúa … Quả thật, Chúa Giêsu Kitô – Người là Đấng cao trọng nhất, Người là Thánh, Đấng ba lần Thánh! Người đã cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần tạo dựng nên mọi sự trên trời dưới đất. Người hằng yêu thương hết thảy mọi người và sẵn lòng tha thứ mọi tội vạ cho con người. Quả đúng như lời các thánh giáo phụ vẫn nói: bản chất của Chúa là tha thứ; Ngược lại, bản chất của loài người là tội lỗi. Chúa ghét tội lỗi nhưng lại yêu thương người có tội.  Chính vì thế mà lời của thánh phụ Biển Đức hằng nhắc nhở các môn sinh trong Tu luật thật chí lý thế này: “tuyệt đối không lấy gì làm hơn Chúa Kitô(Tl 72,11). Vậy thì chúng ta phải làm gì để chứng tỏ mình luôn coi Chúa Kitô là số Một? Thiết nghĩ rằng, chúng ta cần làm hai việc sau đây: Một là cảm nghiệm cho được thực tế về Chúa Kitô. Điều quan trọng không phải là những điều chúng ta nghe biết về Người khi học được trong sách giáo lý hay đọc được trong các tác phẩm thần học. Vì đó toàn là những điều ‘người ta nói’ về Chúa, chứ không phải là những điều chính bản thân ta cảm nghiệm được về Người. Chính những cảm nghiệm đích thực về Chúa thì mới có khả năng làm cho ta yêu mến Người và dám dấn thân sống chết cho Người. Thật vậy, làm sao có thể yêu mến và dấn thân cho một người mà mình chỉ biết trên lý thuyết chứ chưa từng gặp mặt, chưa từng có một quan hệ ngoại giao hay tình cảm thân thiết nào? Nhưng làm sao để có được những cảm nghiệm về Chúa? Làm sao để có được mối quan hệ tình cảm riêng tư với Người khi mà Người vô hình chẳng hề thấy hay gặp gỡ bao giờ, còn ta thì lại hữu hình? Thật vậy, nếu không có được cảm nghiệm về Chúa thì Chúa vẫn chỉ là một ý niệm trong đầu óc ta mà thôi. Ý niệm ấy chẳng khác gì ý niệm về ánh sáng hay màu sắc của một người mù bẩm sinh, mà sở dĩ họ có được là do nghe người khác nói. Vậy thì, tiên vàn từng người cần phải thường xuyên ý thức Chúa hiện diện trong bản thân mình. Cảm nghiệm về Chúa phải khởi đi từ việc tin Người thật sự hiện diện thường xuyên trong tâm hồn. Đây là sự thật làm nền tảng cho đời sống tâm linh của ta và là một tiêu chuẩn để biết mình có đức tin vào Chúa hay không như lời thánh Phaolô vặn hỏi: “Anh em hãy tự xét xem mình có còn sống trong đức tin hay không. Hãy tự kiểm điểm xem: anh em chẳng nhận thấy có Chúa ở trong anh em sao?” (2Cr 13,5). Chúng ta không có may mắn gặp hay cảm nghiệm được Chúa bằng xương bằng thịt cách hữu hình như các tông đồ xưa. Thế nhưng, dẫu có may mắn đó thì chưa chắc đã “gặp” được Chúa thật sự. Bởi có biết bao người sống vào thời Chúa Giêsu, chẳng hạn những những người Pharisêu hay các kinh sư Do-thái đã từng thấy Người, nói chuyện với Người, nhưng đâu có ‘gặp’ được Người, đâu có liên hệ riêng tư và tình cảm với Người! Tại sao vậy? Xin thưa là vì ‘hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng(có duyên với nhau thì dù xa cách ngàn dặm cũng vẫn có thể gặp nhau, còn không có duyên với nhau thì có mặt chạm mặt cũng không thể gặp nhau). Cũng thế, hễ có duyên với Chúa thì sẽ khao khát muốn gặp Người và sẽ đi tìm Người mà hễ ai đã thật sự đi tìm thì tất nhiên sẽ gặp, vì Chúa hứa “ai tìm sẽ thấy” (Mt 7,8). Sự hiện diện của Chúa trong bản thân ta đã được chính Người xác nhận: “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Hơn thế nữa, thánh Phaolô đã khẳng định: “Chỉ có Đức Kitô là tất cả và ở trong mọi người” (Cl 3,11). Điều này đã được cụ thể hóa trong Tin mừng Mát-thêu chương 25,34-36: Chúa ở trong người đói, người khát, người khách lạ, người trần truồng, người đau yếu, người tù đày … Xin nói rõ thêm, người tù đày là những người phạm tội, là những người chống lại và là kẻ thù của ta. Ấy thế mà Chúa dạy chúng ta phải yêu thương giúp đỡ không trừ một ai trong họ thì mới đủ điều kiện để lãnh được phần thưởng của Chúa vào ngày sau trên Thiên đàng. Vì vậy, điều quan trọng là chúng ta phải thường xuyên ý thức sự hiện diện của Chúa trong mọi người để rồi biết đối xử với từng người một cách hết mức yêu thương; Đồng thời, tin tưởng rằng: Chúa là nguồn sức mạnh, nguồn yêu thương và ai kết hiệp với Người thì đều có thể làm được tất cả mọi sự kể cả những việc khó (x. Pl 4,13). Muốn làm được mọi sự thì ắt phải thi hành tốt điều thứ hai là để Chúa tự do hoạt động hữu hiệu trong ta bằng việc bỏ đi ý riêng hẹp hòi của mình. Chính Chúa Giêsu cũng đã bỏ ý riêng để luôn cộng tác với ý Chúa Cha: “Tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý Tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Tôi” (Ga 6,38); “Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi” (Ga 5,30); “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (Ga 4,34). – Đến đây chúng ta có thể tự hỏi, làm sao biết được ý của Chúa Cha là thế nào để thi hành? Xin thưa, ý của Chúa Cha được biểu lộ trong Lời của Người đã được ghi trong Kinh Thánh, trong luật tự nhiên được tóm lại trong hai chữ yêu thương, trong Luật Dòng, trong tiếng lương tâm trong sáng của mỗi người và trong các biến cố. Vì Người dùng những biến cố ấy để thánh hóa con người.

Thiết nghĩ rằng, chỉ cần thực hiện được hai điều quan trọng trên thì tự nhiên giữa ta với Chúa càng ngày càng có mối quan hệ mật thiết hơn. Dần dần, ta nhận ra Chúa đúng là một Đấng tuy vô hình nhưng rất “cụ thể”, có thể cảm nghiệm được cách sống động và rõ rệt. Người đóng một vai trò quan trọng trong đời sống chúng ta, ảnh hưởng và biến đổi đời sống con người một cách mạnh mẽ và hữu hiệu. Phải nói được rằng, có cảm nghiệm được Chúa, ta mới có thể trả lời đúng ý của Người với câu hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Chúa muốn ta trả lời dựa trên chính kinh nghiệm của mỗi một người chứ không phải dựa trên những bài bản, trên những gì ta chỉ được nghe và ép lòng mình phải tin. Có như thế thì đức tin của ta mới trở thành đức tin đích thực, đến từ cảm nghiệm thực tế, chứ không chỉ đến từ một chấp nhận suông của lý trí với tác động của ý chí. Chỉ đức tin ấy mới đủ sức mạnh để thúc đẩy ta thật sự dấn thân cho Chúa và tha nhân. Ta phải làm sao nói được như những người Samari xưa: “Không phải vì lời chị kể mà chúng tôi tin nhưng vì chính chúng tôi đã đích thân nghe Người nói và nhận ra rằng Người thật là Đấng cứu độ trần gian” (Ga 4,41). Chỉ lúc đó, Chúa Giêsu mới có thể nói với ta như đã nói với thánh Phêrô: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi”. Theo ngữ cảnh của đoạn Tin mừng này, Chúa Giêsu nói với Phêrô câu ấy vì thánh nhân là người có đức tin mạnh mẽ, chứ không phải vì là trưởng nhóm các tông đồ. Thật vậy, trong thực tế từ xưa đến nay, Giáo Hội được xây dựng và tồn tại trên những đá tảng vững chắc là những người có đức tin sống động, dù đó là giáo dân, tu sĩ hay giáo sĩ.

Ước gì mỗi người chúng ta có thể nói tương tự như thánh Phêrô, nghĩa là nói bằng chính cảm nghiệm của mình, chứ không phải lặp lại một cách máy móc lời của một người khác: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúa Giêsu mong muốn chúng ta nói được tương tự như thế! Còn phần con thì Chúa Giêsu Kitô – Đấng cao trọng nhất, Người hằng ở trong mọi người!

 

Nôbertô – Thiên phước

 


Liên quan khác