HIỆU QUẢ CỦA SỰ NÂNG ĐỠ LẪN NHAU TRONG ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN

04/12/2022

Suy niệm thứ Hai tuần II mùa Vọng năm A, Lc 5,17-26

Kính thưa cộng đoàn, bài Tin mừng chúng ta vừa nghe thánh sử Luca gợi lên rất nhiều ý tưởng để suy niệm, đó là sứ vụ rao giảng Tin mừng, việc chữa lành bệnh tật của Chúa Giêsu, ơn khỏi bệnh phần xác cũng như phần hồn của người bại liệt, thái độ bất đồng của những người Pharisêu, nhóm Kinh sư và của dân chúng trước sự việc lạ kỳ mà Chúa Giêsu vừa thực hiện. Riêng con, về phương diện đời sống đan tu chiêm niệm cộng tu, qua hình ảnh những người khiêng người bại liệt đến với Chúa Giêsu, con cảm nhận được hiệu quả của sự nâng đỡ lẫn nhau trong đời sống cộng đoàn. Đó chính là sứ điệp của Chúa gửi đến với con hôm nay!
Trong bài Tin Mừng, chúng ta thấy rõ tình tương thân tương ái được thể hiện qua việc người ta đồng lòng khiêng người bại liệt đến với Chúa Giêsu. Trước hết, phải công nhận rằng, họ có lòng tin mạnh mẽ vào Chúa Giêsu! Bởi họ đã vượt qua bao nhiêu vất vả khi cáng người bại liệt trên chõng, trèo lên mái nhà rồi thả xuống chỗ Chúa Giêsu, một nghĩa cử táo bạo chứng tỏ họ tin chắc rằng Chúa Giêsu sẽ chữa lành được cho người bại liệt. Cha ông ta có câu: ‘cái khó ló cái khôn’ là vậy đó! Tình thương làm nảy sinh sáng kiến, một sáng kiến liều lĩnh, nghĩa là liều và cả dám lĩnh lấy một cộng việc không mấy dễ dàng. Thế nhưng, vì lòng thương đồng loại đang phải khốn khổ mang lấy bệnh hoạn tật nguyền, họ không quản ngại trèo lên nóc nhà, dỡ mái nhà ra và cột dây thòng người bệnh xuống đất ngay chỗ Chúa Giêsu đứng giảng. Một việc làm quá ư là mạo hiểm cả cho người bại liệt lẫn những người khiêng. Đến đây, con trộm nghĩ rằng, những người khiêng và người bại liệt đều có chung xác tín rằng: ngàn năm chỉ có một thuở, cơ hội được cứu chỉ đến một lần lẽ nào lại để mất đi! Chính vì lẽ ấy mà Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương và chữa lành ngay tức khắc cho anh ta. Quả thật, chính nhờ lòng tin và tình tương thân tương ái một cách đáng khâm phục ấy đã đánh động làm Chúa Giêsu chữa lành người bại liệt cả phần xác lẫn tâm hồn như lời Chúa tuyên bố: “Này anh, tội anh được tha cho anh rồi” (Lc 5,20).
Truyện Tây Du Ký có kể: Thầy trò Đường Tam Tạng trên đường đi lấy kinh, khi đến Hỏa Diệm Sơn thì không thể tiếp tục cuộc hành trình bởi vây quanh là núi lửa chặn đường. Sa tăng, Sa Ngộ tĩnh nói: Phía trước không có đường, chúng ta tính sao đây? – Trư Bát giới nói: Coi phía nào không có lửa thì đi. Tam Tạng hỏi: Phía nào không có lửa? Bát Giới trả lời: Thiếu gì hướng để đi sư phụ, phía bắc, phía nam, phía đông đều không bị lửa chặn. Tam Tạng hỏi: thế Kinh ở phia nào? Bát giới nói: Dạ, sư phụ, Kinh ở phía tây. Tam Tạng từ tốn nói: Chúng ta chỉ đi về phía có kinh mà thôi con ạ. Và như chúng ta đã biết, sau đó Tôn Ngộ Không đã phải vất vả đi mượn quạt ba tiêu nơi Bà La Sát để dập tắt ngọn lửa hỏa Diêm Sơn chắn lối hướng về Tây thiên. Thật sự, đường đi thỉnh kinh của thầy trò Đường Tăng luôn khúc khuỷu quanh co, xa xăm mịt mờ, dặm trường hiểm trở, nhưng nhờ có lòng khao khát mạnh mẽ giúp cho vị cao tăng luôn hướng về đích điểm, là Tây thiên, nơi có kinh. Cũng thế, trong hành trình của người bất toại, những người khiêng không vì khó mà nhụt chí rồi chuyển hướng, nhưng đồng lòng đưa người bại liệt đến tận nơi Chúa Giêsu và đã được chữa lành.
Cộng đoàn kính mến, trong cuộc sống chúng ta hiện nay cũng vậy, tình tương thân tương ái vẫn rất cần thiết hơn bao giờ hết và vẫn còn được đề cao. Giáo Hội không ngừng kêu gọi mỗi người thể hiện tình tương thân tương ái với những người chung quanh, nhiều người vẫn còn đang cần chúng ta "khiêng" họ đến với Chúa. Bởi vì, những căn bệnh bại liệt về tâm hồn như khô khan, nguội lạnh, chán chường, cô đơn, bất mãn, tội lỗi … cũng cần tình tương thân tương ái của chúng ta, để chúng ta cùng với họ đến với Chúa Giêsu để được Người chữa lành cho mọi
bệnh hoạn tật nguyền cả thể xác lẫn tâm hồn. Ngược lại, nhiều lúc chính mỗi người chúng ta cũng đang bị bại liệt, khi chúng ta muốn tách rời khỏi tập thể, khi chúng ta thấy mình không cần liên đới với người khác, khi chúng ta cố chấp không chịu lắng nghe, khi chúng ta sống giả dối, khi chúng ta muốn sống xa Chúa, xa cộng đoàn … Hoặc cũng có khi chúng ta vì muốn đến gần Chúa mà vô tình chắn ngang cửa không để những anh em khác đến gần Người, đó là khi chúng ta tự kiêu coi mình hơn người khác. Thực tế thì đã là con người ai cũng muốn yêu và được yêu,
nhưng lại hay ngại ngùng khi bày tỏ nghĩa cử yêu thương. Do đó, chúng ta dễ co cụm trước tình yêu và không dám mở ra cho tình yêu. Như Đức Kitô, Chúa chúng ta là Đấng xót thương, Người đã cúi xuống mang thân phận yếu đuối của loài người để chữa lành những cõi lòng tan nát, để vực dậy những tâm hồn đang mất niềm cậy trông. Chúng ta cần bắt chước Người mà ra khỏi chính mình để trao ban yêu thương cho anh chị em mình. Nên bắt đầu từ những người gần gũi chúng ta nhất, đó là những người ta đang được sống cùng và sống với trong một cộng đoàn.
Đó là những người cha, người anh, người em bên cạnh mà Chúa gửi trao cho chúng ta. Khi ta đã cảm nhận được tình anh em, tình cộng đoàn thì chúng ta thấy mình thật dễ dàng để dấn thân phục vụ cách vô vị lợi. Thật thế, theo tinh thần của thánh Phanxicô Assisi “Chính khi chúng ta đánh mất chính mình trong việc phục vụ người khác lại chính là lúc chúng ta tìm thấy trọn vẹn bản thân mình”. Bởi thế, trái tim sẽ không ngủ yên trước những nỗi lòng còn quặn đau nơi từng hoàn cảnh của nhiều anh chị em, lý trí sẽ giúp mỗi người biết thao thức và biết phải làm gì trong từng trường hợp! Khi trái tim rung động thì đồng nghĩa với khối óc sẽ suy nghĩ, đôi tay sẽ mở ra, đôi chân sẽ bước đi và tình yêu mến sẽ nảy sinh sáng kiến dẫn đến hành động lực thiết thực; đồng thời thắng vượt được mọi trở ngại để trao ban niềm vui cho người khác. Đó chính là kết quả của hiệu quả của sự nâng đỡ lẫn nhau trong đời sống cộng đoàn!

F.M. Newman – Thiên Phước


Liên quan khác